Ninh Bình – vùng đất cố đô Hoa Lư trầm mặc, nơi lưu giữ bao giá trị lịch sử và cảnh sắc nên thơ. Dù trải qua bao thăng trầm của thời gian, mảnh đất này vẫn giữ trọn vẻ đẹp hùng vĩ với núi non, sông nước hòa quyện hữu tình. Chính thiên nhiên và con người nơi đây đã làm rung động biết bao thi nhân. Qua đây, NinhBinhToplist xin giới thiệu đến bạn những bài thơ về Ninh Bình hay nhất, được nhiều độc giả yêu thích và sáng tác bởi những cây bút nổi tiếng.

Ninh Bình Quê Mẹ
Lời chào đón khắp miền đất nước
Về Ninh Bình sơn cước cỏ lau
Xưa kia Bộ Lĩnh đứng đầu
Dẹp mười hai xứ hát câu an bình.
Chùa Bái Đính tâm linh rộng mở
Chốn phương xa cách trở ngại chi,
Đồng tâm hướng phật độ trì
Mang niềm an lạc những khi dối lòng.
Cùng vẻ đẹp ẩn trong đất mẹ
Đã một thời tuổi trẻ vang danh,
Cố đô vững trãi gọi thành
Núi cao giếng ngọc trong xanh nước thần.
Tiếng thôn nữ nghe gần xao xuyến
Vang vọng đâu một chuyến ngao du,
Êm đềm trăng rọi sương mù
Lá vàng rơi nhẹ mùa thu đã từng.
Nhịp chân bước hãy dừng bến nhỏ
Chốn cảnh quang mây gió đón chào
Câu yêu, lời nhắn gửi trao
Một lần hãy thử bước vào chốn đây.!!!
( Hạnh Elip )

Về Cúc Phương
Có về thăm chốn Cúc Phương
Để nghe gió thổi vẫn vương rừng chiều
Có về ngắm những hoang phiêu
Thả hồn một cõi phiêu diêu ngút ngàn.
Đi trong thăm thẳm bạt ngàn
Nắng chiều đổ vệt loang tràn lối đi
Chiều xanh xanh đến xanh rì
Lắng nghe thanh vắng rầm rì suối trong.
Chiều nay thăm chốn Cúc Phương
Mà nghe ngơ ngác chim muông xì xào
Tiếng con voọc hót mời chào
Kìa đàn hoẵng chạy rào rào lá rơi.
Chiều như rụng tiếng buông lơi
Thời gian lắng đọng bồi hồi bước chân
Đâu nghe thoang thoảng xa gần
Tiếng dòng suối chảy thì thầm vọng xa.
Cúc Phương cho gởi bài ca
Và cùng tiếng sáo ngân nga trong lòng.
(Vũ Đan Thành)

Về Với Ninh Bình Quê Em
Mời anh về với Ninh Bình quê em
Thăm lau bãi, núi quèn vua tập trận
Dẫu cuộc sống với cuồng quay tất bật
Nhưng tình người chân thật mến thương nhau,
Núi xanh màu ru tình đẹp ngàn lau
Tràng An lượn muôn màu khoe sắc thắm
Quê em đẹp phong cảnh hiền hòa lắm
Mời anh về cùng ngắm cảnh quê hương.
Dắt tay anh soải bước dưới nắng hường
Thăm Tam Cốc lạc đường lên tiên cảnh
Chùa Bích Động hùng vĩ một bức ảnh
Mời anh về vai sánh bước bên nhau.
Bái Đính chùa cảnh đẹp đến ngàn sau
Anh về nhé ta nguyện cầu hạnh phúc,
Hào quang phật niệm cầu như dục thúc
La Hán trải dài tượng đúc đồng ngàn cân.
Ngắm hoàng hôn vang vọng tiếng chuông ngân
Cây cầu Ngói trong ngần dòng nước mát
Màn đêm buông ta ngồi nghe biển hát
Cói rì rào tiếng nhạc nhẹ du dương.
Mời anh về đây Ninh Bình quê hương
Nghe hát Xẩm thân thương mà nhớ mãi
Một lần đến anh hoài mong trở lại
Đất Ninh Bình đẹp mãi trái tim em.
(Hoa Đồng Nội)

Lời Hẹn Mùa Xuân
Anh đẽo đá để thành Tam Cốc
Em khơi nguồn để nước trong ngần
Ta về sum họp mùa Xuân
Du Xuân ngắm cảnh quây quần bên nhau.
Dòng Vân đó một màu xanh thắm
Ngọn Thúy Sơn gửi gắm lòng sâu,
Muôn đời lồng quyện trong nhau
Núi in đáy nước trên đầu mây bay.
Tam Cốc gọi đắm say du khách
Bích Động khoe nhũ thạch lung linh
Bên nhau ta sẽ chụp hình
Quê hương cảnh đẹp hữu tình nên thơ.
Dòng sông Đáy xô bờ sóng vỗ
Hai bên bờ nặng chở phù sa
Tốt tươi bãi lúa nương cà
Cánh đồng khoe sắc muôn hoa tuyệt vời.
(Violet Hoa)
Lời Hẹn Tràng An
Ai đẽo đá để thành Tam Cốc
Ai khơi nguồn để có Tràng An
Thu về trong gió miên man
Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.
Thuyền lướt nhẹ, bồng bềnh mây núi
Mái chèo khua, sóng nước mênh mang
Ngỡ như lạc cõi thiên đàng
Vừa qua Hang Tối bàng hoàng màu thu.
Nước róc rách chảy từ khe núi
Vọng mái chèo khua nhẹ lòng non
Ngước lên vách đá chon von
Từng chùm hoa trắng vương đầy nắng thu.
Ai có về, Tràng An Tam Cốc
Với Ninh Bình mảnh đất cố đô
Cha ông gây dựng cơ đồ
Ngàn năm văn hiến chờ người ghé thăm.
(Lâm Bảo Hoàng)
Đây Là Quê Em Ninh Bình
Ngồi đây Ngốc nói cho nghe
Quê hương Ngốc đó anh về hay không
Lúa ngô dải khắp ruộng đồng
Rì rào gió thổi rặng thông đồi chè!
Anh còn nấn ná điều chi
Đến thăm một chuyến sẽ mê không chừng
Bao la đồi núi điệp trùng
Non xanh nước biếc hòa cùng gió mây!
Cảnh tiên chỉ có nơi này
Xin mời hãy ghé đến đây một lần
Mình cùng thăm động Tràng An
Thăm chùa Bái Đính kỳ quan tuyệt vời!
Dẫn anh dạo khắp muôn nơi
Chèo thuyền vãng cảnh anh thời thích luôn
Đãi anh những đặc sản ngon
Này là Ốc Đá lên non bắt về!
Rau rừng dân rã đồng quê
Món Ngon tuyệt nhất Thịt Dê mắm gừng
Còn đây Mắm Tép thơm lừng
Cốm Xanh nổi tiếng khắp vùng gần xa!
Quê em cảnh sắc hiền hòa
Chứa chan tình cảm đậm đà chất quê
Mai này người có rời đi
Trong tim biết có những gì luyến lưu!
Đêm hè ngồi ngắm trăng treo
Quê hương Ngốc đó nếu yêu thì về !!.
(Ngốc)
Giấc Mơ Dịu Êm
Ai viết bài Tam cốc lung linh
Để đưa chân em về Ninh Hải
Thôn dã mà chứa đầy tình ái
Điều nơi phồn hoa luôn ước ao
Bến sông quê có tự khi nào
Mà xanh thẳm màu xanh mời gọi
Để du khách chen vai bến đợi
Cô lái đò nở nụ cười tươi
Nơi đình làng hội tụ sớm mai
Buồn vui riêng cùng nhau chia sẻ
Công việc đến, sông như hoa nở
Khách đầy thuyền, no ấm chảy theo
Đường Văn Lâm, chủ khách gặp nhau
Lời chào ấm tình người, thánh thót
Xa lạ thế mà như ruột thịt
Để người đi mãi không thể quên…
Khúc ru chiều, âm gợi ngọt êm
Mơ quê mình nhuộm mầu Ninh Hải
Để nụ cười xua tan vùng tối
Sông quê êm ả nhẹ nhàng trôi.
(Lê Công)

Thăm Tràng An – Ninh Bình
Tràng An sóng nước hữu tình
Núi sông phong cảnh đẹp xinh rạng ngời
Đây miền du ngoạn thảnh thơi
Ngàn năm bền vững đất trời tặng ban
Một nơi dân mến nồng nàn
Nụ cười rạng rỡ chứa chan đượm tình
Lượn thuyền theo mái chèo xinh
Đón đưa du khách đắm mình cảnh quan
Ngô Đồng dòng nước trong lành
Đẹp nơi rừng núi mầu xanh đất trời
Nụ cười thêm nở trên môi
Ninh Bình ta hỡi tuyệt vời ngày xuân.
(Mạnh Chiến)
Tràng An Một Cõi
Tràng An non nước cố đô
Dòng sông huyền ảo xa mờ phiêu linh
Núi non hồ nước hữu tình
Động thiêng thạch nhũ hiện hình Như Lai.
Thuyền nan nhẹ lướt miệt mài
Bước chân lên dốc ngân dài tiếng chuông
Một vùng đệ nhất linh thiêng
Cố Viên, Tam Cốc bên dòng sông Vân.
Xa xa núi Thúy xanh ngần
Mái chùa Bái Đính thoáng gần thoáng xa
Chốn thiêng bốn cõi gần xa
Về đây bái yết Phật Bà Quan Âm.
Nghe vọng ngàn tiếng chuông ngân
Tràng An ơi chốn hiền nhân tụ về
Trên đời bao cõi u mê
Bể đời thoát tục hãy về nơi đây.
Mười phương cầu nguyện đất này
Ngàn năm phủ bóng trời mây cõi thiền…
(Vũ Đan Thành)
Ninh Bình Trong Tôi
Người về quên bến đò đưa
Uống nắng Thanh Hóa say mưa Ninh Bình
Cỏ hoa phấn bướm đa tình
Mây trời say mộng dáng hình hoàng hôn
Lắng nghe ai hát điệu buồn
Mà lòng rung động tâm hồn quê hương
Bụi trần năm tháng phong sương
Xa nhà đất khách bước đường phiêu du
Hoa quỳnh nở giấc suy tư
Bình minh e ấp phong thư đêm tàn
Ai qua Gia Viễn Nho Quan
Đượm dòng lệ thắm trên làn mi cong
Sông quê nước chẳng thay dòng
Thuyền về bến đợi một lòng thủy chung
Yên Mô Yên Khánh một vùng
Người đi mà dạ ở cùng nước non
Vầng trăng kia dẫu có tròn
Đâu bằng tình mẹ cho con trọn đời
Nhớ ai vượt biển ngăn khơi
Tạo nên vùng đất giữa trời Kim Sơn
Nghe hương muối mặn trong hồn
Nhớ về biển cả ngọn nguồn hư vô
Hoa Lư mảnh đất cố đô
Núi non còn vẻ hoang sơ thủa nào
Nơi đây sử sách tự hào
Tìm về quá khứ ngọt ngào yêu thương
Tam Điệp hoa khói dặm trường
Nơi Tây Sơn đã chặn đường quân Thanh
Người cùng núi đá giữ thành
Khí phách thiên cổ lưu danh anh hùng
Nhớ người áo vải Quang Trung
Tấm lòng yêu nước lửa nung chí thù
Nào đâu cam chịu ngục tù
Giang sơn bờ cõi ngàn thu vững bền
Ôi nàng sơn nữ dịu hiền
Ước chi trọn kiếp se duyên tơ hồng
Thăm khu sinh quyển Sông Hồng
Tràng An Bái Đính Vân Long Vân Trình
Nếm thịt dê núi Ninh Bình
Ăn rồi lưu luyến chút tình thi nhân
Cúc Phương tiên cảnh cõi trần
Tam Cốc Bích Động dừng chân chốn này
Rượu Kim Sơn đậm men say
Dứa Đồng Giao ngọt tháng ngày lãng quên
Ninh Bình vùng đất thiên nhiên
Núi mây cây cỏ kết duyên tình người.
(Phan Thanh Long)
Trên đây là những bài thơ về Ninh Bình hay nhất, được sáng tác bởi nhiều tác giả nổi tiếng. NinhBinhToplist hy vọng rằng, qua những vần thơ này, bạn sẽ cảm nhận sâu hơn vẻ đẹp thiên nhiên, con người và văn hóa của vùng đất cố đô. Một trong những nơi lưu giữ hồn thiêng sông núi Việt Nam.
